Lời giới thiệu tuyển tập nhạc

                                      “Cõi Mộng” của Hoàng Hoa

                                                        ***

 Tuyển Tập Nhạc có tựa đề “Cõi Mộng” gồm 15 ca khúc, được Hoàng Hoa phổ từ thơ của nhiều tác giả đang sinh sống rãi rác trên khắp thế giới. Tuy không gian ngăn cách và thời gian như pha loãng màu đời thành nhiều ảnh tượng khác nhau. Nhưng trong sâu thẳm ngút ngàn của tâm thức con người vẫn chung về một hướng. Nhìn lại thân phận của mình và lắng nghe đâu đó tiếng vọng quê hương, đang lắng sâu và chìm xuống trong muôn vàn hệ lụy của kiếp đời lưu vong. Do đó thơ là tiếng lòng của những tâm hồn đang khát khao đong đầy nỗi nhớ, gói trọn niềm yêu thương về một khung trời dĩ vãng, về bóng dáng tuổi thơ, về cội nguồn thân thiết, nơi đó đã cho chúng ta bóng mát hạnh phúc, nguồn sống muôn đời 

  Giờ đây tất cả đều trôi về một phía xa, những niềm yêu mến đã phôi pha với bước đời chia cách, chỉ còn lại đâu đó bóng người đi đang cô đơn nơi phố quạnh. Biết tìm đâu lối về để hong khô kỷ niệm lâu ngày đang chìm nổi giữa dòng không bờ bến, nhìn ra chỉ thấy lạnh lẽo bóng chiều. Giòng thơ đang ray rứt nỗi nhớ, đau xót niềm xa, vẫn mơ một ngày quê nhà được gần gũi yêu thương, để cho tháng ngày không còn sắt  se nơi chốn quạnh, nhưng bóng thời gian vẫn vô tình trôi, nhường lại cho hiện tại một cõi hoang vu, nhìn đâu cũng chỉ thấy màu chiều ảm đạm thê lương, khói sương lãng đãng khiến cho lòng trắc ẩn cứ mãi phân vân trong những nỗi niềm xa nhớ.

  Nếu nghĩ rằng nhạc là ký hiệu để cho thơ trỗi lên thành âm điệu, kết thành ca khúc để mang chở bức thông điệp mà ý thơ gói ghém, nguồn thơ hiến dâng cho chung hòa điệu sống, cùng nhau hát lên những khúc ca dâng đời,thì cũng nên lạm bàn về nội dung những bài thơ được phổ nhạc, hay những bản nhạc mang ý tình của thi ca giao cảm.

                                                                        ***

   * “cõi mộng” thơ Lê Bích Sơn. Như một vài nét chấm phá về cuộc đời đang rong chơi chưa trọn kiếp. Người từ đâu đến và sẽ đi về đâu? Là câu hỏi mà xưa nay khoa học đều bó tay, tôn giáo chưa làm sáng tỏ: Rong chơi vào cõi mộng. Hiện làm kiếp con người. Trên cao vầng nhật nguyệt. Dưới chân con đường đời... Con đường ấy chúng ta đã và đang đi, vẫn hoài vương mang những nghi vấn không bao giờ tìm được câu giải đáp ổn thỏa nào. Vì: Người đến từ vô thủy. Đi về cõi vô chung…

  * “xanh rêu”. Trong đời sống hiện tại cuộc chia xa nào mà không mang nhiều bất hạnh. Như thời gian đang chuyên chở bao nhiêu hình bóng ngày cũ, những sắc màu phôi phai, những hình hài của kỷ niệm bay về cõi hư vô. Rồi tất cả cũng chỉ còn lại niềm nhớ: Rồi em cũng xa thôi. Trăng về bên kia núi. Rồi em cũng quên tôi. Trên dòng sông đứng gọi... Để bây giờ sau bao ngày nổi trôi trên đường vong lữ, đôi khi gẫm lại quãng đời đã đi qua, hay những lúc bước dừng mà nghe lòng thiếu vắng. Nhưng hình như trong một giây phút nào đó, còn nghe văng vẳng bên tai tiếng năm xưa như tiếng người bên sông đứng gọi.

 * “biệt tăm”. Như ngày em đã quên tôi, thì cũng đành thôi hãy để cho kỷ niệm một thời yên nghỉ. Dù ngoài kia còn những buổi chiều, có mấy mùa hoa nở, với những gì theo thời gian trôi qua mà nghe lòng xao xuyến. Sao giờ đây em đã trăng mùa thiếu phụ và tôi vẫn còn mãi một kiếp đa đoan…

 * “cánh diều đôi”. Như đang tung tăng trên cánh đồng tuổi thơ ngát hương đồng nội, và cánh diều như bím tóc em đang thả bay lên thật cao trên bầu trời mơ ước. Nhưng giờ đây em như vầng trăng khuyết nửa và tôi như đang cưu mang điều lỗi hẹn cùng người. Để rồi ngày tháng cõi người vẫn mơ ngày trở về trên cánh đồng xưa xanh biếc, và em vẫn chân nguyên bên tôi khi cánh chiều ngã bóng, để xoa dịu những buồn đau của bước chân lạc loài, với những muộn phiền được cứu rỗi theo cánh diều bay lên.

 * “đừng hát tình ca”. Cũng với tâm sự của những kẻ lỡ làng, một thời đã vắng. Bây giờ nhủ lòng hãy cất dấu tất cả nỗi đau buồn vào ký ức , để thời gian không còn tàn nhẫn với những chuyện tình chưa một lần gặp lại. (Bốn ca khúc trên được phổ thơ Phạm Ngọc. Đều cùng tâm sự chung của những người đã một lần đánh mất tuổi thơ, dở dang mộng ước).

 * “ta tiễn mình về” thơ Trần Hoan Trinh. Diễn tả lại chuyện đưa tiễn một cuộc tình về với chia phôi.  Ngoài kia chiều đã rơi thành lệ, sương đã ướt lối mòn hay lòng thổn thức của người tình đang chạnh niềm đôi ngả. Đêm đã hiu hắt thu rơi vàng mấy lá, còn nghe như tiếng lẻ loi cuối trời giá buốt. Nên tình đã phôi pha, nỗi nhớ thương đã ngút ngàn, nhưng vẫn còn mãi ghi dấu một buổi tiễn đưa đầy ắp tình tự của một cuộc tình ngàn năm còn lưu luyến.

 * “giao mùa” thơ Nguyễn Song Anh. Ngoài kia trời đã chuyển mùa. Chợt nhìn lại thân phận tha hương mà chạnh niềm cố quốc. Ngồi đây mà hình như chiêm bao, ngỡ tưởng gặp lại tình xưa nghĩa cũ giữa phố thị thân quen, giữa Sài gòn yêu dấu! Nhưng tỉnh giấc chợt thấy mộng vàng đã xa bay, chỉ còn lại đây một bóng khuya đang hằn lên gối lẻ. Nhưng ước mơ gặp lại vẫn son sắt với lòng tìm, nên nhớ thương vẫn còn và ước mơ một mai trở về qua ngõ cầu sương, có trăng xuân in bóng hạc…

* “hạt cát Trường Sa”. Với những thao thức mang tính thời đại. Thương cho quê hương Việt Nam đã mang thân phận nhược tiểu, chẳng được yên khi quân ngoại xâm cứ lăm le xâm chiếm cõi bờ. Những giải đất thân yêu của chúng ta như những tế bào của cơ thể, đang vận dụng tất cả sức đề kháng để chống lại sự nhiễm trùng. Nhưng sức người có hạn, nên dần dà rơi vào tay giặc. Để bây giờ nhìn lại mà nghe lòng quặn đau: Tôi chưa đến Trường Sa, nhưng nỗi nhớ theo từng ngày lưu lạc. Vẫn dâng cao ngọn sóng căm thù. Để tuổi trẻ chúng tôi rơi vào bão loạn, và đời mất hết tuổi hoa niên.

 * “em trở lại Việt Nam”.  Đến bây giờ xin nhắn dùm nếu em trở lại Việt Nam, nhặt dùm tôi ánh mắt của bé thơ nơi vĩa hè khuya khoắt, hay sợi tóc của mẹ già lúc chia tay. Với những mơ ước bỏ lại năm xưa trên vùng kinh tế mới! Hay phút giây đành đoạn bỏ lại quê hương của muôn đời yêu dấu. Để bây giờ ngồi đây mà nhớ thương vẫn ray rứt, vẫn xói mòn tâm can của người đi chưa trở lại. Nên lòng chỉ còn nhắn gởi quê nhà, ngày em trở lại để mong tìm chút ủi an cho đời.

  * “buổi sáng qua đồi”. Một buổi sáng đi qua đồi chợt dưng nhớ lại một lần ra biển, thấy bờ cát như sóng trôi đã cuốn hút tuổi tên mình. Rồi đứng lặng nhìn mây bay, thương cho đời cũng nổi trôi theo nửa kiếp đi hoang. Khi nỗi nhớ niềm thương đã nặng oằn vai gánh, nên nhiều lúc muốn hát lại bản tình ca để sưởi lòng trong những ngày hoang lạnh thiếu bóng quê hương. Để nhớ thương cho người ra đi không bao giờ trở lại, người ở lại không biết sẽ về đâu. Và lòng thì muôn đời vẫn mong một ngày về để nhìn lại quê hương, nhưng thời gian vẫn trôi và còn tôi vẫn chỉ thấy những tháng ngày buồn bã quê người!. (ba ca khúc trên đây được phổ từ thơ Trần Trung Đạo. Cũng đều là những ưu tư về thân phận quê hương và con người, đang gặp những đau buồn của vận nước, cảnh trái ngang của tình đời.)  

 * “Sài gòn tạm biệt em” thơ Lê Huy Hà. Diễn tả lại ngày 30 tháng 4 đen! Với cảnh tan tác hỗn loạn trong những ngày Sài gòn hấp hối, người người hớt hãi ra đi tìm lẽ sống, nên phải đành bỏ lại sau lưng những xót xa kỷ niệm, phải sững sờ với những giây phút sôi động, cuối cùng đành nghẹn ngào từ giã tất cả. Giờ đây ngồi nhớ lại những gì đã qua mà nghe lòng thương hận. Thương cho thành phố Sài gòn ngày nào mỗi độ xuân về vẫn em khoe áo mới, với pháo đỏ rượu nồng, với đón xuân nâng chén. Nhưng bây giờ không còn gì nữa! Không có tự do không còn dân chủ chẳng có nhân quyền.

 * “lưu đầy” thơ Đan Hà. Cũng là tâm sự của người đã từng ngược xuôi đến rã rời thân phận. Mệt mỏi vì một thời chiến tranh, nay lại ngậm ngùi với kiếp sống nổi trôi nơi xứ lạ. Giờ như hình dáng của một kẻ mộng du, đi nhặt từng bóng chiều tan vội, mong gom được một chút yêu dấu ngày xưa, để đem về sưởi ấm tuổi chiều nơi bước đời lữ thứ. Nhưng tất cả đã thất lạc đâu xa tít. Nên nỗi sầu vẫn chất ngất trên cung mây, khi cuộc đời đã chim cánh mỏi và tháng ngày vẫn lê bước nơi chốn lạ lưu đầy.

  * “tình người viễn xứ” thơ Lệ Châu. Ngờ đâu trong chốn xa lạ của những kẻ ly hương, được gặp lại tiếng ca em vẫn ngọt ngào hương lòng ngày cũ. Đôi bàn tay lướt nhẹ trên phím đàn để dìu tiếng hát vào không gian vi diệu. Thể hiện một tấm lòng yêu mến nghệ thuật như một dòng suối mát, đang tắm gội cho mảnh đất cằn và màu áo lụa hoa cà mến yêu vẫn bay về để hòa chung với sắc màu nơi chốn lạ. Nên chỉ mới gặp em mà tưởng chừng như muôn kiếp. Cho dù cuộc đời có vô thường nhưng hình ảnh đó vẫn mãi tươi mát như bóng dáng quê hương muôn đời thánh thiện.

 * “mùa xuân hy vọng” thơ Tôn Thất Phú Sĩ. Bỗng dưng thấy tháng chạp đã về để dọn bước cho xuân. Nhưng tôi đây Paris cõi xa của niềm nhớ, mà đường về đã sương mù giăng kín. Khiến lòng nầy mãi ngậm ngùi nhớ tiếc đến một xuân xa. Mùa xuân bẩy lăm như một mùa xuân chết, nên trong tôi vẫn thiếu một mùa xuân. Một mùa xuân mở hội nơi quê nhà, với lời thiết tha cầu nguyện cho đất nước Việt Nam có một mùa xuân thanh bình và hạnh phúc.

 * “cám ơn em mùa xuân” thơ Tùy Anh. Nhìn lại tuổi xuân, anh đã từng có em mượt mà nhan sắc. Với cuộc mộng lên ngôi, đã cho anh một thời ngát hương tình ái, để chung hòa điệu sống, để cùng bước theo đời. Đã cho anh một thời triều dâng rực sáng, trên quê hương sớm nắng chiều sương ngọt ngào hương lúa mới. Dẫu bây giờ có xa nhưng vẫn luôn nhắn nhủ nhau về đốt trầm hương để nghe khúc hát. Nhưng ai biết được mai sau, bây giờ nguồn xưa đã biền biệt nên khổ đau vẫn quấn quýt bên đời…

                                                                       ***

  Vài cảm niệm khi nghe những khúc hát trong Tuyển Tập Nhạc Cõi Mộng của Hoàng Hoa, như ghi lại cảm xúc mà một lần khiến tâm hồn tôi trĩu gánh: Lòng nặng hoài hương, tình đau trắc trở, thân phận nổi trôi, nỗi đời úa héo… tất cả như đang cùng hòa lên nhạc điệu, cùng hát lên thành lời để sẻ chia trăm lối, để nhắn gởi muôn người. Gởi đến muôn trùng nỗi niềm riêng chung, mà không một ai đã không từng vương mang một nỗi niềm trắc ẩn, vì quê hương vẫn muôn trùng, tình đời thì lạc bước.

  Cũng như ghi nhận thiện chí và sức sáng tạo mạnh mẽ của chị Hoàng Hoa, đã và đang tiếp tục giới thiệu một nguồn giao cảm phong phú, về quê hương, tình yêu và thân phận cùng với tâm sự xót xa của những nghịch cảnh đau buồn. Đang tiếp tục làm kiếp tằm nhả tơ, để dâng hiến cho đời những sợi tơ óng ánh, những sợi chỉ nhung mềm đan thành những chiếc áo của bốn mùa đắp ấm cho tình tự người xa, mong vơi đi niềm nhớ…

 

 Reutlingen, vào xuân 2009

            Trần Đan Hà